Suy niệm về việc Thánh hiến cho Thánh Tâm Chúa Giêsu
Đức Tổng Giám mục Alexander K. Sample, Chủ tịch Ủy ban Tự do Tôn giáo
Vào ngày 11 tháng 11, các giám mục Hoa Kỳ đã bỏ phiếu để thánh hiến quốc gia này cho Thánh Tâm Chúa Giêsu. Nghi thức thánh hiến sẽ diễn ra vào năm 2026 để kỷ niệm 250 năm ngày ký Tuyên ngôn Độc lập Hoa Kỳ. Điều này có ý nghĩa gì? Tại sao lại thánh hiến quốc gia cho Thánh Tâm Chúa Giêsu?
Lòng sùng kính Thánh Tâm đã phát triển qua nhiều thế kỷ sau những trải nghiệm của Thánh Margarita Maria Alacoque và các lần hiện ra mà ngài đã chứng kiến vào thế kỷ XVII. Các Giáo hoàng đã ca ngợi thực hành thánh hiến bản thân, gia đình, và thậm chí cả các quốc gia cho Thánh Tâm Chúa Giêsu.[1] Trong thông điệp thiết lập lễ Chúa Kitô Vua, Đức Giáo hoàng Piô XI, dựa trên giáo huấn của Đức Giáo hoàng Lêô XIII,[2] đã khuyến khích “tập tục đạo đức” thánh hiến quốc gia cho Thánh Tâm Chúa Giêsu như một cách nhìn nhận vương quyền của Đức Kitô.[3] Khi cử hành dịp kỷ niệm quan trọng này bằng việc sùng kính ấy, chúng ta có cơ hội khuyến khích mọi người Công giáo tôn kính Chúa và “thấm nhuần tinh thần Tin Mừng vào các cộng đồng và mọi lĩnh vực của đời sống.”[4]
Với thông điệp Dilexit Nos, Đức Phanxicô đã đưa lòng sùng kính Thánh Tâm trở lại vị trí trung tâm trong đời sống và văn hóa Công giáo ngày nay. Ngài viết: “Khi chiêm ngắm trái tim bị đâm thâu của Chúa, Đấng ‘đã mang lấy những bệnh tật của chúng ta,’ chúng ta được thúc đẩy để quan tâm hơn đến những đau khổ và nhu cầu của người khác, đồng thời được củng cố trong nỗ lực cộng tác vào công trình giải phóng của Người như những khí cụ lan tỏa tình yêu của Người. Khi suy niệm về tình yêu tự hiến của Đức Kitô vì mọi người, chúng ta được mời gọi tự hỏi liệu mình có sẵn sàng hiến dâng mạng sống vì tha nhân hay không.”[5]
Trong Dilexi Te, Lêô mời gọi chúng ta chiêm ngắm tình yêu của Đức Kitô, tình yêu thúc đẩy chúng ta lên đường thi hành sứ mạng chăm sóc những anh chị em đang đau khổ trong thế giới hôm nay, đặc biệt là những người nghèo và dễ bị tổn thương. Khi suy ngẫm với lòng biết ơn về những phúc lành mà Thiên Chúa đã ban cho đất nước chúng ta, việc sùng kính đối với Thánh Tâm đòi hỏi chúng ta phải suy xét xem làm thế nào để cổ võ chân lý, công lý và bác ái trong đời sống của nước Mỹ. Chúng ta được mời gọi đem đức tin của mình vào những hành động ta thực hiện và vào chính đời sống ta sống trong những cộng đồng của chúng ta. Chúng ta vui mừng về những cách thức mà Giáo hội đã góp phần xây dựng một thế giới công bằng hơn, và mời gọi mọi người trong xã hội nhận ra khuôn mặt Đức Kitô phản chiếu nơi mỗi người anh chị em. Chúng ta đón nhận “vương quốc của công lý, tình huynh đệ và liên đới”[6] của Thiên Chúa, đồng thời ghi nhớ rằng: “Thiên Chúa dành một chỗ đặc biệt trong trái tim Người cho những ai bị phân biệt đối xử và áp bức, và Người kêu gọi chúng ta, là Hội Thánh của Người, đưa ra một chọn lựa dứt khoát và triệt để đứng về phía những người yếu thế nhất.”[7] Dịp kỷ niệm này cùng với việc thánh hiến sẽ là một cơ hội tuyệt vời để cổ võ việc sùng kính tốt đẹp đối với Thánh Tâm Chúa Giêsu, đồng thời khích lệ giáo dân hiến dâng cuộc đời mình để phụng sự Thiên Chúa và quê hương.
[1] Ví dụ, Đức Giáo hoàng Piô XII, trong Haurietis Aquas, số 17, viết: “Thật vậy, thật đáng mừng khi đã khởi sự nhiều công việc khác nhau nhằm khơi dậy lại lòng sùng kính này. Chúng tôi muốn nói đến việc thành lập các hội đoàn văn hóa để thăng tiến tôn giáo và các công việc bác ái; những ấn phẩm trình bày giáo huấn chân chính về phương diện lịch sử, tu đức và thần bí liên quan đến toàn thể đề tài này; các việc đạo đức đền tạ; và đặc biệt là những biểu hiện của lòng đạo đức sốt sắng sâu xa mà Tông đồ Cầu nguyện đã khơi dậy, dưới sự bảo trợ và hướng dẫn của tổ chức này, nhờ đó các cộng đoàn địa phương, các gia đình, trường học, các cơ sở, và đôi khi cả các quốc gia, đã được thánh hiến cho Thánh Tâm Chúa Giêsu.”
[2] “Một hành vi thánh hiến như thế, vì có thể thiết lập hoặc thắt chặt hơn những mối dây vốn tự nhiên nối kết các công việc công cộng với Thiên Chúa, nên mang lại cho các quốc gia niềm hy vọng về những điều tốt đẹp hơn. Đặc biệt trong thời đại gần đây, một đường lối chính sách đã được theo đuổi, dẫn đến việc dựng lên một bức tường ngăn cách giữa Giáo hội và xã hội dân sự. Trong việc thiết lập hiến pháp và quản trị quốc gia, quyền bính của luật thánh và luật Thiên Chúa hoàn toàn bị xem nhẹ, với mục đích loại trừ tôn giáo khỏi bất kỳ vai trò thường xuyên nào trong đời sống công cộng. Chính sách này gần như dẫn đến việc loại bỏ đức tin Kitô giáo ra khỏi đời sống chúng ta, và nếu có thể, còn muốn trục xuất chính Thiên Chúa ra khỏi thế gian. Khi tâm trí con người bị nâng lên đến mức kiêu ngạo ngỗ nghịch như thế, thì có gì lạ khi phần lớn nhân loại rơi vào tình trạng bất an sâu sắc và bị những làn sóng dữ dội xô đẩy đến mức không ai được thoát khỏi lo âu và hiểm nguy? Một khi tôn giáo bị gạt bỏ, thì tất yếu những nền tảng vững chắc nhất của phúc lợi công cộng cũng sẽ sụp đổ; và Thiên Chúa, để giáng xuống những kẻ chống đối Người hình phạt mà họ đáng phải chịu, đã để họ trở thành nô lệ cho chính những dục vọng xấu xa của mình, để rồi họ buông mình theo các đam mê và cuối cùng tự làm kiệt quệ bản thân vì sự lạm dụng tự do quá mức.” (Annum sacrum, số. 10)
[3] Quas primas, số. 26
[4] Xem Apostolicam actuositatem, no. 20.
[5] Dilexit nos, số 171.
[6] Dilexi te, số 16
[7] Dilexi te, số 16
